Cô thê thiếp trẻ bị chồng cấm cung vì quá đáng yêu - Bạn teen - Cuộc sống
Tôi may mắn được trời ưu ái cho dung nhan hơn người, quanh tôi luôn có phần đông đại trượng phu ái mộ vây nói quanh. Một năm trước đó, tham gia độ tuổi đẹp nhất của đời con gái, tôi lên xe hoa theo chồng trong niềm vui vẻ vô bờ và ngập tràn lời chúc phúc của nhì họ. Những tưởng cuộc sống sẽ là những chuỗi ngày vô cùng ảo diệu khi thưởng thức hương vị trái ngọt của tình ái nhưng không ngờ giấc mơ đó lại gấp rút vỡ lẽ.
Sau khi chấm dứt chuyện cưới xin, chồng tôi yêu cầu tôi nên nghỉ công việc hiện có của bản thân mình vì anh nghĩ là, tôi là phụ nữ chân yếu tay mềm nên thưởng thức cuộc sống, còn việc vất vả lo mưu sinh anh là đại trượng phu trong nhà tuy nhiên sẽ phải đảm nhận.
Anh thừa sức lo cho tôi có cuộc sống vật chất dễ chịu nên anh không chịu đựng được nếu phải nhận ra tôi nặng nhọc khiếp sợ kiếm tiền. Nghe những lời anh nói, tôi thấy bản thân mình thật có phúc khi lấy được đấng phu quân nhân thức kính yêu mình, và cuối cùng tôi đã ngoan ngoãn nghe theo lời đề nghị của anh, từ bỏ công tác với bao ước mơ hoài bão dang dở để ở nhà "thưởng thức cuộc sống".
Nhưng không thể ngờ nổi chính tình ái quá lớn của anh dành cho tôi càng ngày càng trở nên biến thái và biến thành gánh nặng quá lớn với tôi.
Một lần tôi dự sinh nhật bạn và về nhà rất muộn, hôm đó tôi vui lắm, trong đầu đang có bao nhiêu chuyện vui dự trù về đến nhà sẽ ôm cũ kĩ thì thầm với anh. Nhưng tôi chẳng thể ngờ anh nổi xung lôi đình, lấy dây trói nghiến tôi lại, tặng tôi hai cái bạt tai nổ đom đóm mắt. Trông anh vô cùng đáng sợ hệt con thú hoang đang lồng lộn chắc chắn lãnh địa của bản thân.
Anh gào lên và cấm tôi trong khoảng nay không được bước chân ra khỏi cửa nếu như không có anh đi cùng với nguyên nhân vô cùng nực cười rằng, tôi quá cute chỉ cần ra ngoài một chính mình cam kết sẽ bị người khác lừa.
Trước cơn hưng vượng nộ của anh, tôi chỉ dám co rúm vào một góc và khóc mếu máo. Thấy vẻ mặt đáng thương rấm rứt của tôi nên anh cũng có phần dịu cơn nóng. Anh quỳ xuống ấp ủ tôi tham gia lòng nhưng vẫn không quên nói đi nói lại chuyện không được ra ngoài một bản thân mình, chăm chỉ ngoan ngoãn trong nhà mà thưởng thức cuộc sống do anh mang đến.
Kể từ hôm đó, tôi chính thức biến thành "gái cấm cung" bởi trước khi ra khỏi nhà đi khiến, anh luôn hôn trợ thời biệt tôi với những lời nói chuyện âu yếm nhưng không quên khóa cửa cầm theo chìa khóa ngừa tôi ở nhà không tự giác nghe lời.
Hàng ngày anh đều đi khiến cho về nhà đúng giờ, trên tay luôn có các món ngon mà tôi thích ăn. Anh sợ tôi bi lụy nên tìm số đông phim hay cho tôi ở nhà giải khuây. Biết tôi thích làm cho đẹp, anh sắm cho tôi nhều quần áo đẹp và đồ mỹ phẩm đắt tiền mà bao phụ nữ khác luôn khát khao mong ước.
Cả ngày tôi chỉ quanh quẩn xem ti vi, chơi điện tử, lên mạng chat chít chán thì lên sân thượng hít thở không khí... nhưng tôi cảm thấy vô cùng tội phạm. Tôi chỉ muốn làm cho một người thiếu nữ bình thường như bao người phụ nữ "khó nhọc" khác. Hàng ngày gấp rút đi khiến, cả ngày bận rộn công việc công ty, tối về lại bận rộn chợ búa cơm cháo lo cho gia đình. Tuy khó nhọc nhưng thực thụ cuộc sống còn có giá trị, có ý nghĩa, có ước mơ.
Nhưng những nỗi vất vả túc trực ấy đối với nhiều người như một gánh nặng của cuộc sống thì đối với tôi, nó lại biến thành một thứ mong ước cực kì xa xỉ khó khăn mà chạm tham gia được nữa.
Tôi đã cố gắng lắm mà chẳng thể hào hứng và vui nổi với cuộc sống "nhung lụa". Tôi như con chim trong chiếc lồng sơn son thiếc quà được người chủ nhất mực mến thương, để mắt mến thương. Nhưng giờ đây, tôi cần tự do. Không có hòa bình thì liệu tiến thưởng bạc, tiền của còn có ý nghĩa gì nữa không?
Mỗi lần tôi đưa ra quan điểm muốn đi làm cho lại là anh lại ngon ngọt dỗ ngon dỗ ngọt, ví như tôi vẫn cương quyết anh lại tức giận đập phá đồ đạc, rồi lại quỳ xuống van lơn tôi trong khoảng bỏ yêu cầu. Mỗi khi trông thấy sự thiết tha đó của anh, tôi lại mủi lòng.
Giờ tôi phải khiến cho sao khi hàng ngày tôi chỉ có thể nhìn quả đât bên ngoài qua khung cửa sổ, tôi chỉ nhìn thấy khi trời sáng khi ngoài kia có ánh nắng mặt trời. Mới 26 tuổi chả nhẽ tôi mãi mãi chôn vùi tuổi thanh xuân và hoài bão mơ ước thế cuộc bản thân mình trong chiếc lồng 70m vuông này sao?
Xin dân chúng hãy giúp tôi!
Xem tại: tin du lịch
0 nhận xét:
Đăng nhận xét